Cô giáo 20 năm cắm bản trồng người


Mr.Long: 0938.283.921 - [email protected]


“Chốt” thời đoạn xuân ở bản nghèo

Người dân tộc Chứt định cư ở bản Rào Tre, xã Hương Liên, huyện Hương Khê, Hà Tĩnh đến nay ngót nghét nghét hẵng cận 30 năm. Cũng ngót nghét nghét cận lùng ấy thời kì cô giáo Hoàng Thị Hương (hoá năm 1975) bám bản, sát cánh cùng lính biên phòng Hà Tĩnh nhụic nhằn buông chữ viết cho những đứa trẻ mà chúng hoá ra chỉ biết đến núi rừng.

Cô giáo Hoàng Thị Hương cùng trẻ em người dân tộc Chứt.
Cô giáo Hoàng Thị Hương cùng trẻ em người dân tộc Chứt.

Nhớ phẳngi ngày quyết định phăng quê gắn bó cùng những đứa trẻ người Chứt, cô Hương chẳng thể nà quên đặng chuỗi ngày dày tiến đánh thuyết phục gia đình cùng ý xuể cô trở phăng quê tiến đánh tác. Ấy là năm 1995, khi chuẩn bị rời dài tôn giáo tạo hệ măng non, cô trở phăng nhà thông tin cùng gia đình sẽ xin trở phăng quê dạy chữ viết, lan truyền niềm thương xót thương cho những đứa trẻ ở bản Rào Tre.

Nghe cô nói, đừng ai trong suốt gia đình cùng ý. Đường lên bản khi ấy đi phẳngi danh thiếph trở, vụ mưa nếu như đừng cẩn thận sông suối có thể nuốt trộng bất cứ đại hồi nà. Những kiêngi viên biên phòng có sức khỏe và chuyên môn xuể cũng gặp rất có khó khăn trong suốt việc tiếp tục cận lũ trẻ.

“Tôi hẵng đặng người thân thể, bạn bè hếtnh báo những đứa trẻ ở bản Rào Tre chỉ thú dìm theo vết tích dạo con thú, dạo trái đồi, ngọn lượng. Con chữ viết, lùng hụic là đừng có trong suốt đầu ngữ chúng. Rồi tớ phẳngi đặng hếtnh báo nếu như lựa bản Rào Tre kiên cố thời đoạn xuân sẽ bị chôn vùi ở đấy” – cô Hương rưng rưng nhớ phẳngi.

Việc vận hễ, hoẵng những đứa trẻ người dân tộc Chứt đến lùng hụic rất phòng truân.
Việc vận hễ, hoẵng những đứa trẻ người dân tộc Chứt đến lùng hụic rất phòng truân.

Bị phản đối, nhưng mà trong suốt sâu thẳm cô Hương nhỉ tin rằng cô sẽ đả đặng gì đấy cho lũ trẻ, ít nhất là cô sẽ tiễn chân đến cho chúng những nụ cười, niềm thương xót thương. Tin ra ý nghĩ xuể xinh ấy, cô dạo bước thuyết phục thành tiến đánh những người thân thể có ý định phản đối.

Quyết dạ bángu, nhưng mà những ngày đầu đặng hấp thụ phăng cùng Trường Mầm non Hương Liên gánh vác chsiêu thiêng bản Rào Tre, luôn tuột hết khi đặng dài và lính biên phòng giúp nâng khô khann cùng, cô giáo trẻ nhỉ chẳng thể nghi con lối cô đi khó khăn gấp bội phần so cùng nghĩ suy ngữ tui.

“Khó nhất là hoẵng đặng những đứa trẻ ngữ bản đến lùng. Nếu đừng có kiên dạ, ái tình thương xót cùng lũ trẻ hẳn là tớ hẵng vứt cuộc” – cô Hương tường thuật.

Lớp hụic ngữ những đứa trẻ dân tộc Chứt đặng tháp lâm thời tại hội quán ngữ bản Rào Tre.
Lớp hụic ngữ những đứa trẻ dân tộc Chứt đặng tháp lâm thời tại hội quán ngữ bản Rào Tre.

Hồi ấy, xuể khai sáng những đứa trẻ dân tộc Chứt, chính quyền và biên phòng Hà Tĩnh hẵng dựng lên luôn tuột tại chính hội quán ngữ bản một lùng hụic. Nhưng sầu thế, suốt có năm lùng hụic đại hồi ấy đừng có một banh hụic trò. Lí do một phòng là lũ trẻ chộ phẳng khi đặng hoẵng đến lùng, chúng hẵng quen mỗi một khi sáng ép tui cùng bác bầm trong suốt những căn nhà sàn ẩm ướt.

“Muốn danh thiếp em đến lùng đừng đương danh thiếph nà khác nếu như đến tận nhà hoẵng đi, nếu như nhờ vả hết báng làng, thầy giáo mo đến tận nhà thuyết phục bác bầm hoẵng danh thiếp cháu đến lùng hụic. Không hiệu trái, chúng tớ hẵng ngồi phẳngi và quyết định vứt tiến đánh đến tận nhà hoẵng danh thiếp em đến lùng” – cô Hương tường thuật xuể khó nhụic những ngày đầu cùng lũ trẻ dân tộc Chứt.

Cô Hương đến dạo nhà ở bản Rào Tre xuể đấyn danh thiếp em đến lùng hụic. Cô hẵng đả đủ danh thiếph mới tách đặng danh thiếp em ra khỏi bác bầm ngữ tui.
Cô Hương đến dạo nhà ở bản Rào Tre xuể đấyn danh thiếp em đến lùng hụic. Cô hẵng đả đủ danh thiếph mới tách đặng danh thiếp em ra khỏi bác bầm ngữ tui.

Hành đệ đến lùng ngữ cô Hương buộc đầu từ bỏ đại hồi tờ mờ sáng, khi con gà rừng lỡ cất tiếng gáy cho đến đại hồi bình diện trời đất hẵng ngụp chết thực sau trốc núi. Lớp hụic nằm đằng thượng nguồn sông Ngàn Sâu, bị hốt cùng đằng ngoài kì con suối. Mùa khô khan thời đi phẳngi xuôi nướu hơn tí chút, nhưng mà vụ mưa thời thực đáng ngại. Con suối rỏ bángu đại hồi như cái mồm hà bá, sẵn sàng nuốt chữ viếtng bất cứ ai đi qua nó. Nhưng mặc kệ nguy hiểm, phòng truân, cô giáo Hương nhỉ ngụp lầy đến nhà dạo em hụic trò, đánh ngữc danh thiếp em dậy, rửa bình diện, súc mồm rồi hoẵng danh thiếp em đến lùng. Ngày 4 dò sáng, trưa, chiều, tối cô đấyn hoẵng danh thiếp em đến tận nhà.

“Thời phòng đầu thời rất khó nhụic do danh thiếp cháu đừng tắm rửa, người dơ có có ngò hôi, có cháu đương bị ghẻ, lở… trông coi danh thiếp cháu như thế, em hếtm chộ thương xót thương có hơn ngại” – cô Hương dạ tình thương xót.

Suốt có năm qua, cô Hương sử dụng xe máy chở hụic trò đến lùng.
Suốt có năm qua, cô Hương sử dụng xe máy chở hụic trò đến lùng.

Cô Hương tận dạ đến thế nhưng mà đừng nếu như đứa trẻ nà cũng chịu đến lùng. Bọn trẻ phẳng cô, ngại cô buộc đi khuất. Đến lùng, thoắt cái chúng hẵng thiêngn ra bìa rừng rồi đi luôn phăng nhà. Nhiều đại hồi cô tá hỏa, ngại danh thiếp cháu rớt xuống suối, nác vấn trôi.

Nhiều đại hồi bất lực, cô nếu như nhờ vả hết hết bản, báng Hồ Púc cùng đến lùng. Cô dạy ở trong suốt lùng, báng Púc phẳngi ngồi trực đằng ngoài, đến chót khi cô giáo Hương phẳngi cùng báng Hồ Púc hoẵng dạo cháu phăng nhà.

“Phải khuất cận 2 năm trời đất danh thiếp cháu mới buộc đầu quen cô, mới hiểu cô, mới có thể cho cô từ bỏ đấyn hoẵng danh thiếp em” – cô giáo Hương nhớ phẳngi.

Bớt tiền lương hướng nuôi hụic trò

Công việc rất khó nhụic, phòng truân, nhưng mà tiền lương hướng, phụ vội vàng quá ít oi, nếu như đừng có nghị lực, tình thương xót thương xót thương lũ trẻ cô Hương khó lòng trụ phẳngi. Suốt 7 năm ròng rã, từ bỏ năm 1995-2002, cô chỉ đặng dìm 20kg thóc ngữ xã và 200 nghìn cùng/tháng phụ vội vàng từ bỏ Phòng Giáo dục và Đào tạo huyện Hương Khê.

Khoản “lương hướng” mà cô Hương dìm đặng là quá rỏ bé, nhưng mà nhỉ đương khá hơn so cùng đời mạngng ngữ bà con dân tộc Chứt. Vốn du canh, du cư, mạngng bám con suối, thân thể lượng, bởi thế người Chứt đấyi nói quanh năm, chỉ mạngng đặng nhờ vả ra lúa gạo vội vàng phát từ bỏ biên phòng. Những đứa trẻ ở kiêng thời đoạn từ bỏ 3 – 5 thời đoạn đặng hỗ trợ 120 nghìn cùng/tháng/cháu, có khi vội vàng gạo khi sáng, khi tối hụi ngụpg thầm, du biên phòng tổ qua suối trố rượu. Đàn ông, nữ giới say khướt, đương lũ trẻ chịu hếtnh đấyi lử.

“Thương bángu ấy. Nhiều hôm danh thiếp cháu đấyi lử vì đừng có gì đại hồi dạ” – cô Hương tường thuật.

Thế là tình thương xót thương xót thương trong suốt con người cô giáo Hương phẳngi càng thêm trỗi dậy. Lập gia đình, thiếu tấc đủ chiều, nhưng mà cô Hương hẵng “xẻ” một phần lương hướng, phụ vội vàng ngữ tui cho hụic trò ngữ bản. Nhiều đại hồi cô đương vứt tiền túi ra xuể mua sách vở, áo quần, đồ chơi, bánh bủn xỉn và đương tiễn chân thêm gạo ở nhà đến xuể thêm ra khẩu phần ăn cho danh thiếp em.

Bây bây giờ lương hướng và phụ vội vàng đứng lùng ngữ cô Hương hẵng khá hơn chút xíu, tất thảy tiềm tật cữ 6,5 triệu cùng/tháng. Nhìn đương mạng nghĩ to, nhưng mà nhẩm tính hạnh tiến đánh việc mỗi một ngày, tiền hoẵng phăng nuôi con ngữ cô giáo có thâm niên 22 năm bám bản Rào Tre chỉ đương cứt bán.

Để đấyn, hoẵng 18 cháu đến lùng, phăng nhà (từ bỏ nhà danh thiếp em đến lùng nhàng nhàng 1 lượng mạng), nhàng nhàng một ngày cô Hương nếu như đi hơn chục chuyến xe. Hơn chục km mỗi một ngày như thế tiền xăng xe cô từ bỏ chịu. Rồi cô nhỉ tiếp tục ngụpg lẽ vứt tiền túi ra xuể mua sách vở, áo quần, đồ chơi cho danh thiếp em khi phần vội vàng ngữ đằng dài chửa đủ.

Ngày hơn chục chuyến đấyn hoẵng danh thiếp em hụic trò người Chứt, nhưng mà tổn phí xăng xe ấy cô Hương trích từ bỏ trong suốt cùng lương hướng ngữ tui.
Ngày hơn chục chuyến đấyn hoẵng danh thiếp em hụic trò người Chứt, nhưng mà tổn phí xăng xe ấy cô Hương trích từ bỏ trong suốt cùng lương hướng ngữ tui.

Không chỉ là cô giáo, cô Hương cũng là người thắng gã cho có đứa trẻ người Chứt. Nhiều năm cắm bản cô Hương hẵng hiểu tiếng nói, nghĩ suy ngữ dân tộc Chứt, bởi thế những cái gã mà cô thắng đều khiến dân bản rất thú dìm.

Với bà con dân tộc Chứt, cô Hương hẵng là thành viên ngữ bản Rào Tre. Cô Hương hẵng tiễn chân phẳngi quá có niềm vui, niềm thương xót thương cho lũ trẻ, là người bầm ngữ hai ngữ vô khối đứa con. “Cô Hương là người ráo trọi. Con em biết cái chữ viết, siêu cái dạ là nhờ vả 1 phần ngữ cô Hương. Ai cũng thương xót cô Hương bángu” – chị Hồ Thành, một người bầm có con đặng cô Hương dìu dắt nói cùng tớ.

Tình hếtm ấy càng khiến cô Hương thêm quyến luyến lũ trẻ ở bản Rào Tre. Cô hẵng có dò từ bỏ khước dời chsiêu dài xuể phẳngi cùng danh thiếp em. “Nhà dài mấy dò đề xuất xuể cô Hương dời tiến đánh tác vì chộ cô khó nhụic quá. Nhưng một phần cô Hương đương muốn gắn bó cùng bản, một phần nhà dài dạo điều hễ đay khác phăng nhưng mà hụic trò đừng đến dài vì hụi hẵng quen cô Hương rồi” – cô Nguyễn Thị Hoa – Hiệu hết Trường măng non Hương Liên dạ can.

Với những cống hiến cho sự hụic ở bản Rào Tre, năm 2015 cô giáo Hoàng Thị Hương đặng Bộ Giáo dục và Đào tạo cho kì khen ngợi bảnh ảnh tiền tiến thời đoạn 2010-2015.

Cô giáo Hoàng Thị Hương dìm kì khen ngợi bảnh ảnh tiền tiến ngữ Bộ GD&ĐT

Cô giáo Hoàng Thị Hương dìm kì khen ngợi bảnh ảnh tiền tiến ngữ Bộ GD&ĐT

Bằng khen ngợi ấy cùng cô Hương là niềm vui, nhưng mà cô nói, đừng có gì vui hơn là có đứa trẻ ở bản Rào Tre bây giờ hẵng biết chữ viết…

(Còn nữa)

Văn Dũng

Cô giáo 20 năm cắm bản trồng người
Đánh Giá Bằng Cấp